Rate this post

Lời xin lỗi là cần thiết vì
không có mối quan hệ, người kia là một người xa lạ. Giải thích là cần thiết vì
không có tình yêu. Nếu có tình yêu thì không cần phải giải thích, người kia sẽ
hiểu. Nếu có tình yêu, không cần lời xin lỗi, người kia sẽ hiểu – tình yêu luôn
hiểu.

Vì vậy, không có đạo đức cao
hơn tình yêu, không thể có. Tình yêu là luật cao nhất, nhưng nếu không có thì cần
phải có thứ thay thế. Dẫm chân một người lạ ở chợ cần có một lời xin lỗi, và cũng
cần một lời giải thích: “Chỗ này đông đúc quá.” Tham khảo sự việc này,
một điều phải được hiểu.

Ở phương Tây thậm chí người chồng
sẽ đưa ra lời xin lỗi, người vợ sẽ đưa ra lời giải thích. Nó có nghĩa là tình
yêu đã biến mất. Điều đó có nghĩa là tất cả mọi người đã trở thành người xa lạ,
rằng không có mái ấm, rằng mọi nơi đều trở thành chợ. Ở phương Đông không thể
quan niệm nỗi điều này, nhưng người phương tây nghĩ rằng người phương đông là
thô lỗ. Một người chồng sẽ không bao giờ đưa ra một lời giải thích – không cần,
bởi vì chúng ta không phải là người lạ và người kia có thể hiểu. Khi người kia
không thể hiểu thì chỉ cần xin lỗi. Và nếu tình yêu không thể hiểu, lời xin lỗi
sẽ làm gì?

Nếu thế giới trở thành một ngôi
nhà, mọi lời xin lỗi sẽ biến mất, mọi lời giải thích sẽ biến mất. Bạn đưa ra lời
giải thích vì bạn không chắc chắn về người khác. Giải thích là một mẹo để tránh
xung đột, lời xin lỗi là một thiết bị để tránh xung đột. Nhưng xung đột là có,
và bạn sợ nó. Đây là một cách văn minh để thoát khỏi cuộc xung đột! Bạn đã giẫm
lên chân người lạ, bạn thấy vẻ bạo lực trong mắt anh ta – anh ta đã trở nên
hung dữ, anh ta sẽ đánh bạn. Lời xin lỗi là cần thiết, lời xin lỗi sẽ làm dịu
cơn giận của anh ấy – đó là một mẹo. Bạn không cần phải xác thực trong lời xin
lỗi của bạn, nó chỉ là một thiết bị xã hội, nó hoạt động như một chất bôi trơn.
Bạn đưa ra một lời giải thích chỉ để nói: “Tôi không chịu trách nhiệm, nơi
này rất đông đúc, đó là chợ, không gì có thể được thực hiện, nó đã xảy
ra.” Lời giải thích nói, “Tôi không chịu trách nhiệm…”

Tình yêu luôn có trách nhiệm,
cho dù nơi đó có đông đúc hay không – bởi vì tình yêu luôn nhận thức và cảnh
giác. Bạn không thể chuyển trách nhiệm sang tình huống, bạn chịu trách nhiệm. Bạn
thực sự đang làm gì khi bạn nói “Xin lỗi”? Giấc ngủ của bạn bị phá vỡ,
bạn đang đi trong một giấc mơ – bạn hẳn đang mơ, tưởng tượng, có gì đó trong
tâm trí bạn – và rồi bạn bước lên một ai đó. Không phải là nơi đó đông đúc – bạn
sẽ vấp ngã ngay cả khi không có ai ở đó, thậm chí sau đó bạn sẽ bước lên một ai
đó.

Đó là bạn, vô thức, hành vi vô
thức của bạn. Một vị Phật không thể vấp ngã ngay cả khi đó là một cái chợ, bởi
vì ông ấy di chuyển với ý thức đầy đủ. Bất cứ điều gì ông ấy làm, ông ấy làm một
cách có ý thức. Và nếu ông ta giẫm lên chân bạn, điều đó có nghĩa là ông ta đã giẫm
có chủ ý. Ắt hẳn có lý do nào đó cho hành động đó.

Thuyền rỗng

Thien osho

Comments

comments