Rate this post

Tìm kiếm bạn bè với người khiêm
tốn, đơn giản, những người im lặng, phi chính trị, không hung hăn, và bạn có thể
học được nhiều điều. Nhưng người ta luôn được học trong bầu bạn với những người
ngây thơ. Vâng, bạn có thể học được nhiều hơn bằng cách chơi với trẻ em hơn là
với một chính trị gia. Bạn có thể học được nhiều hơn ngay cả khi ở cùng với động
vật hoặc cây cối hơn là với người được gọi là giàu có. Và họ có thể dễ dàng làm
bạn mất tập trung vì bạn chưa định tâm. Tham vọng là truyền nhiễm. Tránh những
người có tham vọng, nếu không, một cái gì đó thuộc cơn sốt của họ chắc chắn sẽ
lây nhiễm sang bạn, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến bạn. Bạn có thể bắt đầu di chuyển
theo hướng không phải là của bạn, bạn có thể bắt đầu làm những việc mà bạn chưa
bao giờ nghĩ sẽ làm ngay từ đầu, nhưng chỉ vì bạn đã hợp tác với ai đó.

Chỉ cần nhìn vào cuộc sống của
bạn – nó gần như tất cả là tình cờ. Nó không cần thiết, nó là tình cờ. Cha của
bạn muốn bạn trở thành một bác sĩ vì vậy bạn là một bác sĩ. Bây giờ đó là tham
vọng của ông ta rằng con trai ông nên trở thành một bác sĩ nổi tiếng; ông ta đã
thực hiện xong tham vọng của mình. Ông ấy dùng bạn như một phương tiện để lấp đầy
tham vọng của mình. Đây không phải là tình yêu – đây là khai thác…

Tham vọng là nguyên nhân gốc rễ
của sự điên rồ. Cố gắng hiểu tham vọng của bạn; nỗ lực của bạn để trở thành ai
đó trên thế giới sẽ khiến bạn phát điên. Không là ai cả và vậy thì không có vấn
đề gì. Bỏ tham vọng và bắt đầu sống, bởi vì người tham vọng không thể sống; anh
ta luôn trì hoãn. Cuộc sống thực sự của anh ta sẽ luôn luôn là ngày mai – và
ngày mai không bao giờ đến. Người tham vọng chắc chắn sẽ hung hăng và bạo lực, và
người hung hăn và bạo lực chắc chắn sẽ phát điên.

Người không tham vọng là người
hòa bình, yêu thương, từ bi. Người đầy tham vọng luôn vội vả, chạy nhảy, lao vào
một thứ gì đó mà anh ta mơ hồ cảm thấy ở kia, nhưng anh ta sẽ không bao giờ tìm
thấy nó. Nó giống như đường chân trời: nó không tồn tại, nó chỉ xuất hiện. Người
không tham vọng sống ở đây-bây giờ, và đây-bây giờ là lành mạnh. Toàn bộ trong giây
phút này là lành mạnh. Lành mạnh có nghĩa là một trạng thái của thanh bình, hài
hòa, sung sướng, phúc lạc, an lành.

Zen: Truyền tải
đặc biệt

Xã hội cần bạn là người ích kỷ
bởi vì trừ khi bạn là người ích kỷ, bạn sẽ không tham vọng. Và nếu bạn không
tham vọng thì toàn bộ cấu trúc kinh tế, cấu trúc chính trị – tất cả sẽ đơn giản
sụp đổ. Tất cả đều phụ thuộc vào tham vọng. Vì vậy, mọi đứa trẻ phải được đầu độc
thông qua tham vọng. Và tham vọng có nghĩa là bản ngã: bạn phải là người hạng
nhất. Bạn phải là tổng thống, thủ tướng của quốc gia. Bạn phải là người giàu nhất,
bạn phải giành giải thưởng Nobel, bạn phải là Hoa Hậu Hoàn Vũ, và bạn phải là một
nữ hoàng sắc đẹp – và tất cả các loại vô nghĩa! Chỉ có một điều không cho phép
bạn: là chính mình, đơn giản là chính mình. Mọi thứ khác bạn có thể thử, nhưng đừng
bao giờ chỉ đơn giản là chính mình một cách bình thường.

Nếu tất cả mọi người chỉ đơn giản
là chính mình, toàn bộ cấu trúc kinh tế và chính trị sẽ trôi xuống cống hết. Ai
muốn làm tổng thống? Để làm gì? Sẽ không thể tìm thấy ai đó trở thành tổng thống
trừ khi bạn biến nó thành một hình phạt: ai đó phạm tội và lúc đó anh ta phải
trở thành tổng thống của đất nước. Ai đó phạm tội hoặc bị phát hiện cố gắng tự
tử; lúc đó anh ta có thể bị trừng phạt bằng cách làm thủ tướng. Những thứ như vậy…
bằng không thì ai sẽ chịu đựng tất cả các loại thần kinh và rối loạn tâm lý và
căng thẳng và thống khổ và lo lắng? Ai sẽ ngu ngốc đến mức lãng phí cuộc đời
mình?

Toàn bộ tôn giáo là một cuộc nổi
loạn chống lại cấu trúc của bản ngã và tham vọng.

Tám mươi bốn
ngàn bài thơ

Có chuyện xảy ra là một trong
những giáo viên đại học của tôi đã đến gặp tôi. Ông nói, “Anh phải nhớ rằng
tôi là giáo sư của anh.” Vì vậy, tôi nói với ông ấy, “Vâng, tôi nhớ.
Làm thế nào tôi có thể quên? Tôi là bất cứ thứ gì tôi là, bất chấp thầy. Thầy đã không thể thành công với tôi. Thầy
đã cố gắng và tôi sẽ luôn cảm thấy biết ơn thầy rằng thầy đã thất bại. Thầy đã
không thể thành công.”

Ông ấy thực sự thương tôi và ông
ấy đã cố gắng bằng mọi cách để buộc tôi vào thế giới học thuật. Ông ấy rất
thương tôi và ông ấy quan tâm tới tôi rất nhiều đến nỗi mỗi khi có kỳ thi, vào
buổi sáng ông ấy sẽ đi cùng xe và đưa tôi đến phòng thi, vì ông ấy luôn sợ rằng
tôi không thể đi hoặc tôi có thể đang thiền. Trước khi thi, ông ấy sẽ đến nói với
tôi, “Đọc cái này, đọc cái này, đọc cái này. Cái này sẽ xuất hiện, vì tôi
là người làm giấy tờ.”

Và hết lần này đến lần khác ông
sẽ nhắc tôi: “Anh đã đọc cái đó hay chưa? Và hãy biết rõ rằng tôi là người
làm giấy tờ và nội dung đó sẽ xuất hiện.” Ông ấy luôn sợ rằng tôi sẽ không
nghe lời ông ấy.

Ông thương tôi. Cha mẹ bạn cũng
thương bạn, giáo viên của bạn cũng thương bạn, nhưng họ không tỉnh thức, họ
không biết họ đang làm gì. Mặc dù họ yêu bạn nhưng có điều gì đó bất ổn, và điều
đó là họ cố cho bạn một cái gì đó phù hợp với bản thân họ. Ông ấy muốn tôi trở
thành một giáo sư đại học vĩ đại, ở đâu đó trong một trường đại học lớn – trưởng
khoa hoặc phó hiệu trưởng. Ông ta tưởng tượng ra những điều này và tôi luôn cười
và hỏi ông ta, “Tôi sẽ đạt được gì qua việc này? Thầy đã đạt được gì? Thầy
là trưởng khoa, một trưởng khoa có rất nhiều bằng cấp – Tiến sĩ Danh dự Văn học,
và điều này điều nọ – thầy đã đạt được gì? ” Và ông ấy sẽ mỉm cười ranh mãnh
và nói, “Anh cứ chờ đấy và làm bất cứ điều gì tôi đang nói.” Bởi vì tại
câu hỏi này, “Thầy đã đạt được gì?” ông ấy luôn cảm thấy hơi lúng túng
và bối rối.

Ông ấy có thể nói gì chứ? Ông
ta đã không đạt được bất cứ điều gì và bây giờ ông ta đang tiến gần đến cái chết.
Ông ấy muốn tham vọng của mình thông qua tôi. Ông ấy muốn tôi thực hiện tham vọng
của ông ấy.

Khi giày vừa – Osho

Thien osho

Comments

comments