Rate this post

Trong khoa học hiện đại, một
khái niệm mới đang trở nên rất thịnh hành – họ gọi nó là androgyny (lưỡng tính).
Buckminster Fuller đã định nghĩa androgyny là đặc điểm của cả một hệ thống, một
sinh vật. Một sinh vật có một cái gì đó không chỉ là tổng số các bộ phận của
nó. Nó được gọi là hiệp lực – nghĩa là, nhiều hơn tổng số đơn giản của các bộ
phận của nó. Khi các bộ phận này được hợp nhất trong một tổng thể hoạt động,
trong một trật tự làm việc, một cổ tức hiệp đồng xuất hiện – “tiếng tíc tắc”.
Bạn có thể mở một chiếc đồng hồ và bạn tách mọi thứ – tiếng tíc tắc biến mất. Bạn
đặt các bộ phận lại với nhau theo thứ tự hoạt động – tiếng tíc tắc xuất hiện lại.
Tiếng tíc tắc là một cái gì đó rất mới. Không một phần nào có thể được chế tạo
chịu trách nhiệm cho nó; không bộ phận đơn lẻ nào có nó.

Đó là cái toàn bộ kêu tíc tắc. Tiếng
tíc tắc đó là linh hồn. Bạn lấy mất bàn tay tôi đi, bạn lấy mất chân tôi đi, bạn
lấy mất đầu tôi đi và tiếng tíc tắc biến mất. Tiếng tíc tắc chính là linh hồn.
Nhưng tiếng tíc tắc hiện hữu chỉ trong một thể thống nhất hữu cơ.

Thượng Đế là tiếng tíc tắc của
toàn bộ sự tồn tại này. Bạn không thể tìm thấy Thượng Đế bằng cách mổ xẻ, Thượng
Đế chỉ có thể được tìm thấy trong cái nhìn thi vị về sự hiệp nhất. Thượng Đế là
một kinh nghiệm hiệp lực. Khoa học không bao giờ có thể khám phá nó, triết học
không bao giờ có thể đến với nó – chỉ có cách tiếp cận thi ca, một cách tiếp cận
rất thụ động, rất yêu thương, là có thể.

Khi bạn rơi vào mối quan hệ với
sự tồn tại, khi bạn không còn tách rời như một người tìm kiếm, khi bạn không
còn tách biệt như một người theo dõi, khi bạn không còn tách biệt như một người
quan sát, khi bạn lạc vào trong đó, hoàn toàn lạc lối – nó có đó, tiếng tíc tắc.

Thien osho

Comments

comments